Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2008

My CLass Story

[December 19, 2008]

Up Hinh` Cho Nhu*ng~ Ngay`.................

..........................." O^n Thi Ca(n Tha(ng "...kekeke

... hihi...gA^n` +)e^n' thi rui` o^n thi +)ie^n ca? +)a^u` luo^n.....hiiii......+)e^n' lo*p' la` hoc. vo*i' hoc. thuj....bun` bun` hok cO' chuyE^n. ji` lem`+)em may' ra ...Chup vAi` tA^m'..la^y' lai. phOng +)O^. ....

......Up Hinh`cho coi nj`....

......Hehe...Hellu Ca? Nha iU +)a^u' .........." ToAn` Canh? Tie^t' O^n Thi Cuo^i' CUng`" `

ChO tuI Lem` dUyE^n Caj' nhOa.. .

Xin tU*.Gio*i' thie^u. Em la`: Ngu*o*i` Mu~(Ma nj cAnh).nj`...

(sUy nghI~ ji` the^')

Ra^u` We' Hok Bik Thi Seo Nu*a~...

+)ai. Ca lo*p' 3m nj`bAnh? hOk?

..Tui le`.. ....Hey....xInh Hok pa` kOn..ke`ke`

....Xa^u' we' ku uj hahahaha

....eEe...+)ai. Ca chUp. Hinh` mOa` nhIn` +)a^U th3^'.....a''''' cO' bA` nu*a~ ha? .......

COi Em mua' lu*a? ne`...hehehe

..................... ..RelAx nhOa...hehe...

Thuj tO^i' Rui` Ngu? +)a^y ...........Papi....

.... ...........Bi Kute....

Thư tạm biệt .......

Chào các bạn!!!!

.....Thời gian trôi qua, Tôi đã đi hết chặng đường của mình, chặng đường có biết bao niềm vui và cả những nỗi buồn…..

Ai có thể nghĩ là sự hình thành lớp 9/3 lại trở nên đáng kinh ngạc đến thế? Những niềm vui, hi vọng, mơ ước của tôi đã thực sự trở thành hiện thực.

Tôi thật may mắn khi được chia sẻ cảm xúc , niềm vui nỗi buồn của mình đến với các bạn , những năm trôi qua tôi đã có được nhièu bạn nhưng không hề có cảm giác của tình bạn , qua năm học này, Tôi đã có thêm nhiều người bạn mới và chính họ đã cho tôi được cảm giác ấy.

Các bạn đã thực sự cho tôi cảm giác của tình bạn ,tôi phải cảm ơn các bạn rất nhiều.

Tôi nhìn vào tương lai và tin tưởng rằng, các bạn sẽ vẫn luôn nhớ đến tôi và yêu quý “ Bi Dream ”, tôi đã học được rất nhiều từ các bạn.

Tôi không bao giờ nản chí và luôn tin vào tình bạn của chúng mình và tôi đã đạt được mong muốn của mình.

Tôi ghét phải nói lời tạm biệt nhưng giờ đây vẫn buộc phải nói và tôi xin gửi lá thư này thay lời chào tạm biệt của mình.

“Tạm biệt bạn của tôi, đây không phải là điểm kết thúc và tôi mong thời gian sẽ chẳng làm đổi thay điều gì...chúng vẫn mãi là bạn ”.

Một năm học đã kết thúc !

Say GoodBye love u so much

Chia Tay

Đêm cũng đã buông! Những cái nắng chói chang của đầu hè cũng đã tăng dần! Mùa thi đến, mùa thi qua rồi mùa hè đến và mùa chia tay cũng đã đến!

Thấm thoát đã 2 tháng mấy qua rồi, mình vẫn nhớ cái mùa hè chia tay ấy! Những kỷ niệm hồi đó mới thật đẹp làm sao! Ngày cuối cùng đến trường sau những tháng ngày học căng thẳng chuẩn bị cho kỳ nghỉ hè mới , dưới những bóng nắng bị che bởi những cành phượng đang nở rộ những bông hoa đỏ lửa, bạn bè gặp nhau vẻ mặt ai cũng vui nhưng ẩn trong khuôn mặt có điều gì đó buồn buồn và lưu luyến vì mình sắp phải xa nhau thật rồi nhưng thoáng thấy trong đó là ánh mắt buồn vì sẽ không còn được ngồi cạnh nhau nói chuyện, cùng trao đổi bài nữa,ăn vụng, đùa giỡn và canh nhau ngủ. Ngày mai, mỗi đứa một nơi, đứa thì quyết tâm học hè thật tốt để 10 có thể làm lại từ đầu và một số lên kế hoạch cho kỳ nghỉ hè nhưng một số khác thì học nghề dành xa mái trường thân yêu xa 9.3 tụi mình... Người ta thường nói cuộc vui nào rồi cũng đến lúc chia ly, 9 tháng ròng rã có thể nói là dài đân đẩn nhưng nó chỉ là con số ít và làm tụi mình thật sự lưu luyến à ngậm ngùi hỏi nhau sao thời gian qua mau quá vây ? mọi người cũng trở lên gần gũi thân thiết như một gia đình nhỏ, nhưng rồi bây giờ cái gia đình nhỏ đó đang chuẩn bị tan giần, những giọt nước mắt đã rơi, không khí lưu luyến bao chùm cả ngày hôm đó. Đến bây giờ nghĩ lại mà mình muốn trở lại cái ngày đó, trở lại để được gặp lại bạn bè, gặp lại những buổi cắp sách đến trường cùng nhau, sao mà nó hay thế nhưng sao nó không làm được vậy nó chỉ là ước mơ đúng không ! Một lần nữa tôi bước chậm chậm nhìn mọi vật xung quanh thật kỹ vì biết rằng đây có thể là lần cuối tôi được nhìn thấy bối cảnh này. tôi sờ lên từng bàn trong lớp rồi tiến tới cái bàn tui ngồi học và tôi úp mặt vào bàn thật lâu cái bàn ngày nào là bạn đây ngập tiếng cưới của mình cảm giác bây giờ trở nên lạnh lẽo làm sao? và kế đó tôi sờ lên tấm bảng sờ lại những viên phấn trong nó trắng xóa thật đẹp. Rồi từ từ tiến ra sân trường nhìn lại mái trường đã gắn bó với mình 4 năm cấp II một lần nữa, có lẽ tôi đã sai khi con đường này..Thôi mọi chuyện cũng đã qua rồi đúng không..
Bây giờ đã là sinh viên rồi, học tập bây giờ là lo cho cuộc sống chứ không còn hồn nhiên như trước nữa đúng không lớp 10 rồi. Những mối quan hệ cũng phải tăng dần. Một sức ép của cuộc sống đang dần đè nặng trên đôi vai mọi người, tương lai để bước qua cánh cửa tự lập sao nó gần quá, chỉ còn một khúc nhỏ nữa thôi, từng bước từng bước ta vẫn đi để rồi chẳng còn kịp thời gian để ngoảnh lại xem ta đã làm được cái gì?

Mùa Tựu Trường

Mùa hè đến và đi cái nắng chói chan của hè cùng đã dịu dần và cành phượng sơ sát trở lại là lúc báo hiệu cho mình biết một năm học mới lại bắt đầu, bắt đầu cuộc hành trình có thể đầy khó khăn và một điều mình biết chắn là mình đã mất đi gia đình nhỏ ngày nào rồi, mình sẽ không còn được học chung với mọi người không còn như ngày ấy thật hồn nhiên mà thay vào đó là một chặng đường mình chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra ..Thật buồn!!! Những ngày hè. nó thật khủng khiếp những ngày đầu mình chưa có ngày nào mình không nhớ đến 9.3 cả có lúc còn khóc nữa chứ( con nít quá đúng không) nhưng rồi nó cùng trở thành thói quen dần mình cùng thích nghi được những ngày hè mà không tài nào quen đựơc 9.3, nhiêù lần mình nghĩ quên đi 9.3 là mình sẽ hết buồn nhưng mình kịp nhận ra là buồn nhất là không thể nhớ mọi người đó nhớ đến cái lớp 9.3 mà nó đac chất chứa trong lòng tôi bao nhiêu kỷ niệm...đem theo bao nhiêu nước mắt, xoá đi những tiếng cười, tiếng nói những trò đùa giỡn của nhữg cô cậu học trò kháu khỉnh của 9.3 tụi mình rồi cùng chỉ là một quá khứ , một kỷ niệm đẹp không thể quên. Vài ngày nữa thôi con đường ngày nào vắng người lại trở nên đông đúc lên rồi là lúc mình có thể ngắm những chiếc xe đạp, những chiếc áo trắng tinh thơm mùi mới và sẽ thấy ngôi trường đông đúc hơn đầy nhập nói xì xào của tụi nó nhưng mình mong chỉ một điều là sẽ gặp được mọi người trong một vòng tay ôm thật ấm ấp ngày nào hay một cái chào thật thân thiết và nhưng câu hỏi về mình Mùa hè ra sao hả ? hihih nhưng mình chắc lúc đó mình hạnh phúc lắm .....

Thoảng cơn mưa bất chợt một buổi chiều
Gợi cho ta một nỗi buồn vô cớ
Nghe vị đất hăng - nồng nàn từng hơi thở
Chiếc lá bàng rơi- ngơ ngác cả sân trường

Có chú vĩ cầm đang hát khúc du dương
Réo rắt thanh âm dưới chiếc hang dế nhỏ
Khoảng trời bao la ...
Cũng tựa như thế giới riêng của nó :
Một giọt sương mai , dăm lá cỏ xanh mềm

Có những nỗi niềm ta chẳng thể gọi tên
Khi búp phượng cựa mình trên cành biếc
Vài cánh đầu tiên đỏ một màu da diết
Buồn lắm hạ ơi ! Phải giã biệt tháng ngày

Ta đứng giữa đời và dang rộng vòng tay
Muốn ôm hết cả khoảng trời kỷ niệm
Muốn hét lên : Ta vẫn còn hối tiếc
Vòng tay bạn bè chưa hết những buồn vui

Thôi nhé hạ ơi ta phải cách xa rồi
Xin lệ đừng rơi ướt nhòe trang lưu bút
Rồi tất cả chỉ còn là ký ức .....
Có đôi khi lại bất chợt ùa về

Cũng giống mưa chiều chợt đến rồi đi
Cũng gợi cho ta những nỗi buồn vô cớ
Cũng vẫn thân quen – vị nồng từ hơi thở
Và cũng mình ta , sẽ lại nhớ : Những ngày ….