Thứ Hai, 19 tháng 10, 2009

Mumy

Hellu Mumy!!
Tự nhiên hôm nay con lại nhớ mum, suy nghĩ về mum hơn mọi ngày nhiều lắm vì ngày hôm nay là ngày 20-10, cho con xao xuyến lòng minh để chợt nghĩ về mum...đây là lần thứ 3 con viết entry và tặng hoa cho mum. thời gian con lớn lên dài quá, mà trong 3 năm nay con mới kịp nhận ra rằng Mum luôn quan trọng đối với con biết chừng nào..Mum luôn bên cạnh con, dù cuộc sống có cả nụ cười lẫn nước mắt...
Cuộc sống hối hả trôi đi, công việc rồi những thứ áp lực của cuộc sống. những nỗi lo toan rồi mệt mỏi với tất cả những chuyện đã xảy ra. có lúc lại chán nản, rồi mum chỉ nghẹn ngào khóc một mình..Thật sự con chẳng vâng lời mum chút nào.. Có đôi lúc, con đã làm cho Mum buồn và lúc Mum còn khóc vì con nữa chứ! con xin lỗi về những điều cho đã làm thời gian qua, con xin lỗi mum nhiều lắm....
Ngày 20-10 Con chúc Mum thật nhiều sức khỏe, mãi mãi bên con, và nhiều hạnh phúc trong tương lai. Dẫu cuộc sống vẫn còn nhiều thử thách và bao trắc trở đúng không mum.....Love mumy
Bi Iu Ma

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2009

Chỉ là đôi lúc thôi

Đôi lúc, chỉ là đôi lúc thôi, khi nhìn thấy ai đó qua cái nhìn đầu tim rồi trái tim nó lại run cảm, mong chờ về người ta chỉ đơn giản là thấy khuôn mặt chưa quen của người ta.....
Thời gian này nó cảm thấy cô đơn và thật sự thấy chính mình lạc lõng trước tất cả rồi tự ti, mất tự tin về chính mình và thấy mình thật nhỏ bé và chẳng đủ tư cách có được người ta ....

Thỉnh thoảng, soi gương thấy đôi mắt mình vương vấn những sợi buồn..à thì nó buồn thật..... Nhìn bạn bè chẳng bằng ai, nhiều lúc nhìn chẳng ai bằng mình... Đôi lúc nó lại cảm thấy tương lai của mình đơn côi quá.

Nó muốn buông xuôi tất cả, rồi đi đến một nơi nào đó thật xa để nó có thể yêu và cảm thấy cuộc sống này vẫn còn niềm tin....à không được! nó không được vô trách nhiêm như thế!....nó còn nhiều điều phải làm lắm!!

Nó vẫn vậy lầm lũi đến trường một mình có hôm cả ngày mới về nhà, rồi mệt mỏi, chẳng ai chia sẻ rồi cảm thấy cô đơn.......

Nó quyết định biến mình thành con người khác, nó âm thầm chuẩn bị cho cái kế hoạch này. Giống như kiểu đi tìm niềm tin giống vậy, nhưng…. nó bơ vơ, lạc lõng....a` không nó! không thể làm như vậy....có lẽ vì cái (tôi) nó quá lớn....tự cao, tự trọng.....rồi phải chịu cô đơn

Nó mơ về những ngày hạnh phúc được cùng người ta nói chuyện, chia sẻ....nó đang mơ đấy! nhưng nó chỉ muốn ước mơ ấy trông phút chốt thôi dù nó phải là người đau..vì nó không thể sống như vậy?

Nhưng mọi chuyện chẳng như nó nghĩ, thật khó để một ai có thể thuộc về mình.........

Nó đã gặp ấy từ cái ngày đầu tiên ấy, từ nhìn ấy nhìn nó rồi giật mình quay sang nơi khác, sao ấy không cười với nó đế nó không phải tự trách mình?.....

Tuy là mới gặp lần đầu nhưng nó có cảm giác thân quen lắm. Tất cả những hình ảnh đó đã khắc đậm trong tâm trí nó từ hôm đó cho đến tận bây giờ....

Và kể từ cái ngày đầu tiên gặp gỡ đó, nó đã trở về con người của chính nó. Nó vui vẻ, hát cười đúng là nó, là con người thực sự của nó.
Nhưng rồi phút chốt nó nhận ra, nó đang mơ đấy......nó lại cô đơn...rồi chính vì điều đó nó phải bỏ ra hàng giờ để suy nghĩ Tại Sao Nó lẠi Như vẬy?

Những nỗi buồn ấy, nó muốn yêu một người không quen...cảm xúc ấy, nó chỉ biết viết lên blog rồi tự nhủ với mình từ bỏ đi nhé......

Vẫn biết cuộc sống còn nhiều khó khăn, có thể vượt qua tất cả để đến với đam mê.....

Rối nó chỉ biết cười gượng, thầm nói mơ à! ..dù biết trái tim nhạy cảm của nó tổn thương lắm...

Nó biết nó phải đương đầu với rất nhiều thử thách trong cuộc sống, còn rất nhiều nữa.....Nó mệt mỏi thật.
Những lúc như vây, nó lại tìm cách là trở về cái thành phố bền bộn của nó đế tìm chút lắng động của sự sôi nỗi, mà nơi ồn ào đó chẳng ai nhận ra nó là ai, người như thế nào...

Nó hạnh phúc lắm, hạnh phúc lắm, được ồn ào để chẳng thấy cô đơn, thấy thế giới này không hẳn vô nghĩa, được nhận được những lời khuyên của bạn bè của nó...

Nó cười, nụ cười của nó vẫn vui như xưa, mặc dù có chút cô đơn và gượng hơn......

Nụ cười giúp nó nhiều lắm, nó lại tìm thấy sự bình yên trong nụ cười của mình. thấy mình chẳng thua ai và cô đơn...

Nó luôn âm thầm giấu cảm xúc thật khi yêu một người không quen

Đêm Mưa

Đêm nay , mưa lại rơi, mưa xuống vội vàng....

Mưa làm ướt không gian.

Mưa làm ướt cả con đường

Mưa làm ướt những ai đang rung động.

Đôi mắt ai lại ướt vì nỗi cô đơn

Lắng nghe cơn mưa.

Lắng nghe từng hạt mưa tí tách rơi...

Lắng nghe từng nỗi buồn lắng đọng.

Lắng nghe những cảm xúc mơ hồ.

Lắng nghe tiếng thở mạnh của tâm hồn hoang mang..

Lắng nghe nỗi cô đơn.

Lắng nghe những gì sâu lắng...

Chỉ có thể lắng nghe. Nghe tiếng mưa, và nghe nhịp đập của mưa lắng lại trong tim, thật sâu.....

Mong cho mưa thật nhanh, thật vội, đem theo những nỗi ưu tư theo mưa mà tan biến. Mong cho mai nắng lại làm xanh bầu trời, để lắng nghe tiếng ngân của hạnh phúc vẫn ẩn mình trong mưa mà chờ đợi...

Thứ Tư, 16 tháng 9, 2009

1 mình



Đôi lúc 1 mình..... Lặng im suy nghĩ về đời....
---cuộc sống tấp tập và bề bộn...
Ngẫm đi rồi ngẫm lại....
Có nhiều người khỗ hơn mình....
Có nhiều người may mắn hơn mình....
Có nhiều người lại giống mình...
Mệt mõi.........
Nên làm gì?
Phãi làm sao? Làm sao để nó đừng tiếp diễn? Làm sao để sóng lặng gió yên? biết làm sao đây?
Ước chi mình đừng suy nghĩ , đừng quá người lớn thì mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn chăng?
Típ tục? Buông xuôi Hay cố gắng?
---
Lòng người là thế....vẫn không thể nào hiệu được?
Người ta vẫn thay đỗi thay? và cả mình cũng đang thay đổi!
---
Có những điều mình có được và có những điều chẳng bao giờ có được..
Có những điều mãi mãi vẫn thế....
---
Liệu có ai nhận ra được đằng sau sự hạnh phúc là tan vỡ?
Đằng sau nụ cười là những giọt nước mắt...
Đằng sau một thằng con trai khôi hài, ngich ngợm, hay cười...là đứa bơ vơ khi đêm về...là đứa hay khóc...là đứa mệt mỏi nhiều lúc mình có nên ngừng tất cả lại không nhưng rôi nó phải sống phải nói nói, cười cười hằng ngày để không biết nó là như vậy..để mọi người vẫn biết nó đang hạnh phúc.....nó phải gượng và sống giả tạo....
Cuộc sống đẩy con người đến bước đường cùng..... rồi Sắp rơi xuống vực sâu rồi...
Cuộc đời ngang trái....
---
Sống.. là một quãng đường dài mệt mỏi

Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2009

still looking for...


Có lẽ nó đã yêu người ta thật rồi, nó luôn trông chờ hằng ngày để được nhìn thấy người ta...Nó đang yêu vẻ bền ngoài ư hơn cả tính tình của ngừơi ta, nó đang yêu đang phương người ta , và đang thầm gọi tên một người không quen ..
Rồi khi lòng nó tự nhủ phải quên người ta đi ... phải chôn vùi đi ... nhưng làm không được ... từ trước tới nay có bao h con tim nghe lời của lí trí đâu ...cứ luyến tiếc mãi điều gì mà chính mình cũng chẳng xác định rõ ... Cứ mỗi ngày những cảm xúc ... những hy vọng ... những thương yêu ... cứ giằng xé, giằng xé và xé nát con tim .... Nói 1 cách khác ... yêu đơn phương là cả 1 cuộc chiến đấu với chính bản thân mình ... 1 cuộc chiến không có người thắng ko có người thua ... chỉ biết 1 điều kết cục sẽ chắc chắn là đau đớn ...
.......
Bao lâu nay, trước mặt người khác nó mạnh mẽ..............nó cứng cỏi..đến gọi là lạnh lùng
Và bây giờ ..... nó thật sự muốn thay đỗy............nó muốn được yếu duối bên bờ vai ai đó....
Nó lun lun che zấu kãm xúc ................. chẵng bao giờ ai thấy nó khóc thật nức nở .......... chẵng ai từng chứng kiến nó đau đớn hay gục ngã trước tình iu.........
Chỹ vì 1 lý do ............nó wóa giã tạo .......... Giã vờ mình là người bất màng ............ Giã vờ mình là người ko bao giờ bék buồn ............... Trên môy lúc nào cũng nỡ nụ cười ............ Nước mắt tưỡng như ko bao giờ bék chảy.........
Thế nhưng sau tất cả chỉ là giả vờ và nó đang cố gắng đứng vừng chứng tỏ mình là người mạnh mẽ
Lúc nó đau nhức bùn nhức thỳ chẳng ai biết
Nó chẵng trách gì cả ................ kũng chẵng zám trách ai..............chỹ zám trách bản thân mỳnh...vì nó khép kín nên nó trở thành cô độc..

Bi thik' mưa

Bi thík mưa lắm ấy…. Bi thík khi ngồi nhìn nhữg hạt mưa rơi wa kái cửa sổ ở nhà . Nhữg hạt mưa lành lạnh và vỡ ra khi jiơ tay ra đón nó. bi muốn đc đi jữa trời mưa , thò đầu ra từ chiếc áo mưa để hoà mình vào mưa.! Và rất thík đi chơi dưới trời mưa . bi sẽ ngồi , nói chuyện vu vơ và hát những bài hát bi thích vs kái jọng hát chả pro của mình .Và sau cơn mưa bi lại ao ước cầu vồng hiện ra. Nó đẹp nhỉ . Đẹp lung linh…. có ai biết bi thích mưa từ bao giờ không?_? Hỳ…. từ cái suy nghĩ người lớn của bi, đang dần mệt mởi với cuộc sống thực tại, nhưng bi chỉ cảm thấy bình yên khi mưa tới, có thể khóc cùng mưa mà chả cần ai biết, được la dưới mưa nhu một thằng ngốc...hyhy..., rồi từ đó mưa trở thành bạn của bi.không hiểu sao lúc ấy mưa nhẹ nhàng và ấm áp thế....bi iu mưa mất rồi !. Nhữg jọt mưa ấy không còn làm bi lạnh nữa.mưa mang cho bi hy vọng, hy vọng mình vẫn còn được quan tâm, được sống với chính mình, nhưng rồi nắng lại đến và mang hy vọng bi đi, bi ghét nắng vì nắng mang một nỗi bùn, rất bùn...hy vọng đã đánh mất bởi ngày nắng

bi cũng thík jó lắm đấy. bi muốn đc ngồi ở 1 nơi thật rộng và có thật n` jó. Để nhữg suy ngỹ của bi đc jó cuốn đi. bi muốn cảm nhận cảm giác se lạnh của sự cô độc của bi, rồi bi ước đc bay lên cùg cơn jó ấy..nhìu lúc ngồi bùn bi hay nói đùa với lũ bạn: tao ước ji` mình được bay, rồi nó lại cho một tháo nước lạnh: mày khìn à...ừ khìn thiệt! nhưng bi càg thík jó hơn . . Đến 1 khôg jan chỉ một mình. Chắc là nơi ấy xa lắm!.. bi thík đc đi một mình dọc bờ biển vì chỗ đó chắc chắn có rất n` jó... Cơn jó có vị mặn của biển…Bây jờ bi vẫn thík jó nhưg khi đi hóg jó chỉ có mình bi. một mình đi xe dọc bờ biển , 1 m` bi ngồi trên bãi cỏ ngắm sao trời .Và hìh như jío của bi thật buồn và cô đơn đúng không, đúng không? ...

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2009

mưa rồi


mưa rồi !
thấy lành lạnh !
trời cứ tối sầm lại !
chưa tối mà sao tối thế !
ngồi nghe nhạc, nhìn mưa !
nhẹ nhàng nhỉ ? mưa ý ... đến lạ !
cơn mưa này ...........nhẹ nhàng quá .!
nhưng sao ? ......lạnh thế nhỉ ...................!
mưa , lúc nào đến cũng mang theo một cảm giác !
man mác buồn .. ..........đó là một nỗi buồn không tên !
gió ..... lúc nào gió cũng theo mưa ... chỉ có điều .. .......gió !
luôn đến trước ... rồi mây theo sau gió ...làm bầu trời tối sầm lại !
rồi mưa ! ... bất chợt ... nhẹ nhàng ... vô cảm .. lạnh lùng ..... rơi xuống !
từng hạt buồn ... lắng đọng dưới mặt đất... như buồn ... lắng lại bên trong ai !
nhẹ ..... nhưng cảm nhận đấy ...sao sâu sắc thế !... mưa là một nỗi buồn vô hạn !