Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2009

still looking for...


Có lẽ nó đã yêu người ta thật rồi, nó luôn trông chờ hằng ngày để được nhìn thấy người ta...Nó đang yêu vẻ bền ngoài ư hơn cả tính tình của ngừơi ta, nó đang yêu đang phương người ta , và đang thầm gọi tên một người không quen ..
Rồi khi lòng nó tự nhủ phải quên người ta đi ... phải chôn vùi đi ... nhưng làm không được ... từ trước tới nay có bao h con tim nghe lời của lí trí đâu ...cứ luyến tiếc mãi điều gì mà chính mình cũng chẳng xác định rõ ... Cứ mỗi ngày những cảm xúc ... những hy vọng ... những thương yêu ... cứ giằng xé, giằng xé và xé nát con tim .... Nói 1 cách khác ... yêu đơn phương là cả 1 cuộc chiến đấu với chính bản thân mình ... 1 cuộc chiến không có người thắng ko có người thua ... chỉ biết 1 điều kết cục sẽ chắc chắn là đau đớn ...
.......
Bao lâu nay, trước mặt người khác nó mạnh mẽ..............nó cứng cỏi..đến gọi là lạnh lùng
Và bây giờ ..... nó thật sự muốn thay đỗy............nó muốn được yếu duối bên bờ vai ai đó....
Nó lun lun che zấu kãm xúc ................. chẵng bao giờ ai thấy nó khóc thật nức nở .......... chẵng ai từng chứng kiến nó đau đớn hay gục ngã trước tình iu.........
Chỹ vì 1 lý do ............nó wóa giã tạo .......... Giã vờ mình là người bất màng ............ Giã vờ mình là người ko bao giờ bék buồn ............... Trên môy lúc nào cũng nỡ nụ cười ............ Nước mắt tưỡng như ko bao giờ bék chảy.........
Thế nhưng sau tất cả chỉ là giả vờ và nó đang cố gắng đứng vừng chứng tỏ mình là người mạnh mẽ
Lúc nó đau nhức bùn nhức thỳ chẳng ai biết
Nó chẵng trách gì cả ................ kũng chẵng zám trách ai..............chỹ zám trách bản thân mỳnh...vì nó khép kín nên nó trở thành cô độc..

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét