Thứ Tư, 16 tháng 9, 2009
1 mình
Đôi lúc 1 mình..... Lặng im suy nghĩ về đời....
---cuộc sống tấp tập và bề bộn...
Ngẫm đi rồi ngẫm lại....
Có nhiều người khỗ hơn mình....
Có nhiều người may mắn hơn mình....
Có nhiều người lại giống mình...
Mệt mõi.........
Nên làm gì?
Phãi làm sao? Làm sao để nó đừng tiếp diễn? Làm sao để sóng lặng gió yên? biết làm sao đây?
Ước chi mình đừng suy nghĩ , đừng quá người lớn thì mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn chăng?
Típ tục? Buông xuôi Hay cố gắng?
---
Lòng người là thế....vẫn không thể nào hiệu được?
Người ta vẫn thay đỗi thay? và cả mình cũng đang thay đổi!
---
Có những điều mình có được và có những điều chẳng bao giờ có được..
Có những điều mãi mãi vẫn thế....
---
Liệu có ai nhận ra được đằng sau sự hạnh phúc là tan vỡ?
Đằng sau nụ cười là những giọt nước mắt...
Đằng sau một thằng con trai khôi hài, ngich ngợm, hay cười...là đứa bơ vơ khi đêm về...là đứa hay khóc...là đứa mệt mỏi nhiều lúc mình có nên ngừng tất cả lại không nhưng rôi nó phải sống phải nói nói, cười cười hằng ngày để không biết nó là như vậy..để mọi người vẫn biết nó đang hạnh phúc.....nó phải gượng và sống giả tạo....
Cuộc sống đẩy con người đến bước đường cùng..... rồi Sắp rơi xuống vực sâu rồi...
Cuộc đời ngang trái....
---
Sống.. là một quãng đường dài mệt mỏi
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét