Thứ Ba, 25 tháng 8, 2009

Thế nào là bình yên.

Là khi thấy mình thực sự lớn lên

Sau nỗi đau của những lần vấp ngã

Trở thành người xa lạ

Trước những đắng cay...mất mát của dòng đời

là một ước mơ trẻ con mà người lớn

Là những giây phút thằng con trai không kèm được nghẹn bật khóc

khi nghĩ rằng tất cả đã tuyệt vọng

Nó sẽ trở về vòng tay mẹ bao dung

Giây phút bình yên là giây phút có mẹ bên cạnh

và mọi trắc trở thành vô nghĩa

và có lẽ mẹ là tất cả cuộc đời nó

Là những bến bề, những neo đậu yêu thương chân thực
p/s: Tìm một thoáng bình yên trong lòng mình thật khó. Đọc những dòng viết của bạn tôi thấy hình như mình cũng đang chạm được vào 1 chút bình yên. Cuộc sống có quá nhiều những toan tính và bon chen vì vậy mà tôi rất mong có một ngày nào đó mình được trở về với ngày xưa, tìm một chút bình yên trong lòng. Không gian lắng đọng và ta nghe thấy con tim mình đập. Một chút thôi rồi sẽ thấy yêu cuộc sống này hơn...p/s: Phải rồi, như chính mình đây, trái tim và trí óc luôn gạn buồn đau, thất vọng để tìm hai tiếng "bình yên". Mình mong, mỗi người trong chúng ta đều sẽ tìm thấy cho mình sự bình yên trong cuộc sống và tình yêu để sống và thấy cuộc sống có thật nhiều ý nghĩa.

Thứ Hai, 24 tháng 8, 2009

Bi muốn khóc ư?

Bi muốn khóc ư?...Hãy khóc thật nhiều đi chỉ một lần cho đến đau cả mắt rồi nín nhé....đừng khóc mãi nữa....
Vì bây giờ bi chẳng biết phải làm gì ngoài khóc đúng không?
Bi bất lực rồi..không còn gì để nói nữa..bi mệt mỏi và chán nãn..
Có lẽ đây là khoảng thời gian bi cảm thấy nghẹn thở nhất, cái đầu bi như bùng nổ, đôi mắt cứ đỏ hoen, Bi bị gì thế?...Bi chẳng bị gì đâu vì bi cảm thấy mệt mỏi mà chẳng có cách nào để thoát khỏi nên bi phải khóc...những ngày này bi khóc nhiều lắm, khóc có ích được gì chứ, hy vọng vẫn là mãi la hy vọng, sự chờ đợi trong mỏi mòn, một sự đau đớn không nguôi của một gia đình không hạnh phúc, bi có nên buông xuôi tất cả và ra đi, có lẽ là cách cuối cùng bi có thể giải thoát nhưng mẹ sẽ ra sao chứ...bi mệt mỏi đến mức cực muốn khóc thật to, la thật lớn sao chẳng ai cho bi một cơ hội cho bi và cho ca mẹ bi nữa..bi vẫn nguyện cầu xin chúa...nhưng khi nào chúa co thế chấp nhận lời cầu của con...nó vẫn chờ mãi và nuôi hy vong mong manh chúa à...có lẽ ngài la lòng tin vững vàng của nó vì bây giớ chỉ có chúa có thể làm thay đổi ba nó...và thay đổi cho con...

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2009

Nó sợ

Nó sợ lắm, nó sỡ lời nói vẫn là lời nói, nó sợ hy vongj của nó sẽ không đến và mãi mãi không lớn..
Nó sợ đến mức hàng đêm nó nằm xuống là cái đầu nó phải rối tung vì suy nghĩ về ước mơ của nó..
Nó sợ đến mức hàng đêm nó nằm xuống là cái đầu nó phải rối tung vì cuộc sống ngày càng quá luỵ vào đồng tiền..mà chẳng cách nào kiếm ra tiền..
Bây giờ cuộc sống đang cách tiếng nói đồng tiền..gia đình nó bị người ta khinh thường, tiếng nói vô nghĩa trong một đại gia đình..
Vì thế nó sợ lắm...
Nó luôn ước mơ, hy vọng và khao khát một cơ hội cho nó, gia đình nó..
Nó sợ ước mơ vẫn là ước mơ, hy vọng để rồi thất vọng..
Chờ đợi vẫn chờ đợi, mãi chờ đợi..và có lẽ chờ đợi một sự vô vọng...nó sợ lắm..
Bây giờ nó đang chờ đợi trong niềm hy vọng và một ước mơ mong manh cho nó...cầu nguyện chúa cho nó một cơ hội
hiện tại no sẽ cố gắng học...
Nhưng không biết sao nó vẫn sợ....nó sợ đến phát khóc..muốn run và bỏ chạy trước cuộc sống bền bộn này...

Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2009

Hy vọng để rồi thất vọng.

Hy vọng để rồi thất vọng.
Hy vọng vào nó nhiều lắm để rồi thất vọng.
Nó có thật sự ngục ngã,
chúa ơi, sao con lại như thế này!
Thế rồi chẳng ai trả lời nó, chỉ vì tính nó quá còn con nít, quá hy vọng.
Nó yếu đuối lắm...
Bây giờ nó thật sự thất vọng tất cả
Tất cả những gì nó kỳ vọng ngày qua đã thật sự mất hết..
Nó chỉ biết những ngày sau này, nó sẽ lại như thế...
Thế rồi cũng như thế, nó vẫn như ngày ấy..
Mệt mỏi, Chán nản..
Nó buông xuôi tất cả, vì bây giờ hy vọng nó đã vụt mất...
Vụt mất một cơ hội cho cả đời nó...
Và cơ hội chỉ đến một lần...cơ hội sẽ mãi mãi vô hình..nó chẳng thể nào chạm tay đến nó được..
Nó thất vọng tất cả những dự định tương lai của nó...
và cái nick khangbi_au sẽ mãi mãi không được sử dụng..
Nó trở lại những ngày ấy. một ngày không tên...
Nó muốn chạy trốn tất cả..
Nó mệt mỏi quá...
Nó mệt mỏi khi phải suy nghĩ vào ngày mai.
Nó mệt mỏi khi phải khóc vì hy vọng nay chỉ là hy vọng.
Nó mệt mỏi với cuộc sống bề bộn này..
Nó mệt mỏi vì phải sống như thế này..gia đình nó sẽ ,mãi mãi không có niềm hạnh phúc..
Nó chán học lắm..nhưng bây giờ nó phải cố gắng vì hy vọng nó đã mất..
...Thế rồi cũng như thế..
Chán thật.
Hay có lẽ đây là cái giá no phải trả cho những lời nói không có thực của nó...
Hay chúa chẳng cho nó một cơ hội..
vì gia đình nó....vì mẹ, ba và em nó
.........
Hôm qua vẫn còn hy vọng...
Hôm nay lại thất thất vọng..
Bây giờ tất cả hy vọng vụt mất, nó ngục ngã thật rồi!
Hy vọng làm mất bản lĩnh sống của nó, sự mạnh mẽ khác thường của nó nay chỉ là sự yếu duối trước bề bộn cuộc sống, mưu sinh, tiền bạc..
Có lẽ chúa đã không cho nó một cơ hội, cho nó, cho gia đình nó và cả tương lai nó nữa..
Ba nó sẽ ra sau khi nghe tin này, mẹ nó vẫn khổ cực, nó vẫn phải nổ lực trước cái tương lai bề bộn và nó thừa biết nó chẳng đủ sức nào để sống những ngày trước kia nữa, nọ nhìn thấy mẹ nó như vậy, nó sợ những ngày ấy lại trở về, một ngày của quá khứ là ngày của hiện tại.nó mệt mỏi, chán nản, buông xuôi tất cả ở hiện tại..

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2009

Sống hay Chết

Có bao giờ bạn tự hỏi bản thân " Sinh ra để làm gì "
Có bao giờ bạn khóc thầm " Sao mình không chết quách cho rồi "
...Và...
Có bao giờ bạn nhìn lại ..." nhìn lại để thấy còn rất nhiều người yêu thương bạn hơn cả bản thân mình ? " ...
Có lẽ bạn đã....đang...và luôn băn khoăn về sự tồn tại của mình...Bạn cảm thấy chán ghét cuộc đời ... chán ghét chính mình ... cho rằng sự tồn tại của mình chẳng có nghĩa lý gì ...
Rồi bạn nghĩ rằng
Chết
là có thể giải quyết tất cả
Nhưng bạn ơi ...
Hãy nhìn xem .. bên cạnh bạn ... xung quanh bạn còn đó mẹ ... yêu thương bạn từng phút từng giây ... mặc dù họ không nói ra
Còn đó những người bạn ... luôn bên bạn những lúc buồn ... vui ...
Và sẽ có 1 ngày ... hoặc đã có đó ... một người yêu bạn hơn cả bản thân mình ...
Nghĩ nhé ... chết thì được gì nào ?
Sẽ là đến một nơi cô quạnh ... lạnh lẽo ... và xung quanh bạn chỉ là một màu đen u tối ...
Tôi cũng chưa đến nơi đó bao giờ ... cũng chẳng biết nó ra sao ...
Nhưng tôi dám chắc rằng ... ở nơi đó bạn sẽ không được cha mẹ yêu thương ... không có lấy một người bạn ... chẳng có tình yêu ... cũng chẳng có hạnh phúc ...
Có 1 câu nói thế này :
Tôi ước gì ... được chết một lúc
Để xem mọi người đang cười .... hay ... đang khóc....
Chết thì làm sao sống dậy được nữa ... hở bạn ...
Chết rồi thì làm sao biết mọi người đang cười ... hay ... đang khóc ...
...Tại sao không sống để mà xem chứ ..
Bạn nghĩ rằng chết là giải thoát cho chính mình ư ?
Thế có bao giờ ...
Bạn nghĩ đến tâm trạng những người thương yêu bạn .. ? ... Họ sẽ thế nào khi biết bạn không còn nữa ..
Bạn có nghĩ đến nỗi đau mà họ phải gánh chịu ... ? ...
Và ... nếu bạn thật sự yêu thương họ ... bạn có muốn họ đau khổ không ... ?
Không hề muốn ... đúng không ?
Vì thế .... đừng gục ngã ... đừng tự trách mình .. đừng nghĩ đến cái chết ...
Hãy Yêu Đời Đi
Có thể .. bây giờ bạn chưa làm được gì cho xã hội...
Nhưng
Từng nụ cười ... từng lời nói ... từng cử chỉ của bạn đã mang lại cho mọi người biết bao niềm vui đấy ...
Hạnh phúc là khi mình mang lại hạnh phúc cho người khác
Bạn cũng sẽ vui chứ khi thấy mọi người cười ... khi thấy mọi người hạnh phúc...
Vậy thì tại sao lại cứ muốn chết
Live to Love ... Sống để yêu thương .. thế có tốt hơn không ?
Dẫu trên đời này còn nhiều thử thách ... nhưng đừng vội bi quan .. đừng vội nghĩ đến cái chết bạn nhé ...
Hãy mỉm cười với cuộc sống ... rồi cuộc sống sẽ mỉm cười với ta ...

[..bài này dành cho bạn .... và cho cả chính bản thân tôi ...]

h0^m wA - h0^m nAy - ngAy` mAi.........

h0^m wA v0*i' tA^t' cA? l0^i~ lA^m`, nhU*ng~ sAi s0t', nie^m` vUi n0^i~ bu0^n` va` ca? nhU*ng~ nie^m` +)au. NgAy` h0^m wA mAi~ mAi~ tu0^t. kh0i? tA^m` tAy chUng' tA. Cha(ng? co' bA^t' ky` +)ie^u` ji` c0' the^? thAy +)o^i? +)u*o*c. ngAy` h0^m wA. Chung' ta chA(ng? c0' the^? la^y' lAi. nhu*ng~ thu*' +)a~ ch0 +)y, cUng~ chA(ng? the^? x0a' +)y m0^t. l0*i` +)a~ n0i' b0*i? ngAy` h0^m wA +)a~ wA ro^i`..n0' la` Ky' U*c'...la` wA' khU*'....Chung' ta co the^? we^n +)u*o*c. va` mai~ mai~ h0k the^? we^n nhu* no' +)ang o*? ngAy` h0^m nay........

h0^m nAy ba^t' cU*' ngu*o*i` nao` cung~ c0' the^? vu*o*t. qua thu*? thach' chi? trong mo^t. ngay- h0^m nAy, nhu*ng co' ngu*o*i` guc. nga~ ra bo*i? ngAy` mAi va^n~ chU*a +)e^n' bo*i. wa' nhie^u` +)ie^u` xay? ra tr0ng ngay h0^m nay....

ngAy` mAi nhu*ng~ +)ie^u` ma` ta cha(ng? the^? nao` bik +)u*o*c.. nhu*ng~ cai' cua?tu*o*ng lai..vui..buo^n`...chuye^nn ji` nu*a~ xay? ra...Ca^u tra? lo*i` se~ vao ngAy` mai

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2009

Cuộc sống là một Đại Sân Khấu

Cuộc sống của một con người được trình diễn hoàn toàn trên một sân khấu nhỏ. Lúc mới sinh ra con người ta như một diễn viên không chuyên, loay hoay và thích thú tìm hiểu. Lớn lên một người sẽ dần tham gia vào các vở kịch cuộc đời, của chính họ hoặc của các diễn viên khác. Sân khấu phức tạp hay đơn giản, loè loẹt hay giản dị phụ thuộc vào cá tính, vào kịch bản cho diễn viên.Trong vở kịch của họ, họ là nhân vật chính còn trong vở kịch của người khác họ là nhân vật phụ. Họ diễn mỗi vở kịch bằng một mặt nạ khác nhau, có thể đóng vai chính diện cũng có thể là phản diện. Có thể khoác lên mình một hoặc nhiều trang phục, mặt nạ trong một vở kịch ,tuỳ vào kịch bản hoặc bạn diễn.
Các sân khấu nhỏ được nối với nhau bằng các sợi dây tình cảm, quan hệ xã hội, trách nhiệm... càng nhiều dây thì hai sân khấu nhỏ càng liên quan gần gũi hơn. Nhờ vậy mà các diễn viên có thể bước vào sân khấu cuả người khác, diễn đồng thời trên nhiều sân khấu . Các sân khấu nhỏ này liên kết tạo thành Đại sân khấu Cuộc đời. Một chỉnh thể toàn diện và chặt chẽ.
Khi một diễn viên giã từ sân khấu của mình, anh ta sẽ biến mất và trên chính sân khấu của anh ta các vai phụ cũng vì vậy thưa thớt dần.Các sợi dây liên kết cũng biến mất cho đến khi không còn sợi dây nào thì
Không bao giờ có thể biết được chính xác số mặt nạ của một diễn viên, vì thực ra chính anh ta cũng không thể cởi hết các lớp mặt nạ của chính mình.
Thế đó cuộc đời và sân khấu bạn nghĩ sao? Bạn là diễn viên phản diện hay phản diện?

Thứ Hai, 3 tháng 8, 2009

For My Mumy

Tôi đang chờ hạnh phúc.. Đã có lúc tôi nghĩ hạnh phúc dã mĩm cười với tôi...
Nhưng...
Thật ra hạnh phúc chỉ đi ngang qua thjôi mà không dừng lại...
Tôi đã đặt quá hy vong vào Sự Hạnh Phúc...Hạnh phúc thực sự của tôi là nhìn thấy mẹ cười...Tôi đã có ảo tưởng và đứng nhìn...rồi tôi chỉ thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má mẹ..
Tôi từng hỏi mẹ: Khi nào chúng ta mới hạnh phúc...
Mẹ bảo rằng: Đời người chúng ta phải chịu cực khổ mới được hanh phúc con à...
Nhưng mẹ ơi! Mẹ nói láo con đúng không? Con hiểu mà, Mẹ đã chờ hạnh phúc bao lâu rồi 10 hay 20 năm...Con đã chờ mãi 12 năm tuổi thơ con rồi...Con khao khát được một gia đình hạnh phúc...Con vẫn không trông thấy hạnh phúc thật sự mẹ à! Nó chỉ trong chốt làt rồi bao trùm cuộc sống chúng ta la một nỗi đau, sự chịu đựng...
Mẹ nói láo con! Hạnh phúc sẽ đến với chúng ta à!.. Tuổi mẹ ngày một cao...Khuôn mặt dần xuất hiện những nếp nhăn của tuổi già...đôi tay cố chống đỡ cuộc sống nay đã khô cằn cõi...co lẽ mẹ đã chịu đựng tất cả nỗi đau của đời người rồi, sao hanh phúc vẫn chưa đến với mẹ hả mẹ!
...Rất nhiều lần con thấy mẹ khóc...
...Tối qua cũng vậy...
...Hôm nay, con cũng thấy mẹ khóc...
...Chắc có lẽ ngày mai mẹ lại khóc...
Mẹ à! chúng ta đã chiu dựng nhiều lắm rồi! nhưng rồi sao chứ cuốc sống vẫn cứ như thế.. chúng ta phải sống những ngày như thế này...Chúng ta luôn hy vong và trông chờ ngày mai sẽ tốt hơn..ba sẽ thay đổi...
Nhưng rồi sao chứ...Vẫn cứ như thế,,,Mẹ vẫn cứ đau. mẹ vẫn cứ khóc..
Con biết phải làm đây hả mẹ...Khi con chỉ là con...con chưa đủ tư cách để nói chuyên với với ba...con chỉ biết ngồi đây viết những dòng nhật ký này và nguyện cầu chúa sẽ hiểu nỗi đau cuae mẹ như con vậy...và chúa sẽ trả lại hạnh phúc cho mẹ....
.......
P/s: Nếu hỏi hạnh phúc là gì có thể sẽ có vô vàn những đáp án khác nhau... Nhưng với tôi, hạnh phúc đơn giản chỉ là... khi có mẹ kề bên. Mẹ, món quà vô giá không có gì so sánh nổi trong cuộc đời này.
hạnh phúc của tôi từ những điều rất giản dị.
Nu. cười của mẹ ...
..............
Ngay từ bé tôi đã được mẹ dạy rất nhiều điều, những bài học từ trong cuộc sống hằng ngày đến nay vẫn có giá trị vô song.

Khi tôi bị ngã, mẹ bảo: “Hãy tự đứng lên và nhìn thật kỹ nơi mình vừa ngã xuống để nhắc nhở mình đừng ngã như thế nữa”.

Khi tôi có lỗi, mẹ bảo: “Con hãy nhìn thẳng vào mắt mẹ và nói lời xin lỗi để thấy được con đã làm mẹ phiền muộn biết bao”.

Khi tôi học bài: “Con hãy nhìn vào quyển vở của mình và mỉm cười như với một người bạn. Sự thân thiện ấy sẽ làm con yêu thích học tập hơn”.

Khi tôi ăn cơm: “Con đừng ăn mãi một món ưng ý nhé. Hãy nghĩ xem còn rất nhiều người trong bàn ăn cũng thích món ấy”.

Khi tôi khóc: “Con hãy nhìn những người xung quanh mình xem, đừng làm cho mọi người cảm thấy khó xử vì nỗi buồn của con, họ đang vui vẻ thế kia mà”.

Khi tôi cắt cỏ: “Nếu con có cắt nhằm ngón chân của mình, đừng vội chạy ngay lại mẹ mà hãy tìm cách cầm máu vì không phải lúc nào mẹ cũng ở bên con”.

Khi tôi ôm hôn mẹ mỗi sáng: “Con hãy đi và nhớ đến mẹ, mẹ tuy không ở bên con nhưng lúc nào cũng cầu nguyện cho con bởi vì mẹ yêu con”.