Tôi đang chờ hạnh phúc.. Đã có lúc tôi nghĩ hạnh phúc dã mĩm cười với tôi...
Nhưng...
Thật ra hạnh phúc chỉ đi ngang qua thjôi mà không dừng lại...
Tôi đã đặt quá hy vong vào Sự Hạnh Phúc...Hạnh phúc thực sự của tôi là nhìn thấy mẹ cười...Tôi đã có ảo tưởng và đứng nhìn...rồi tôi chỉ thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má mẹ..
Tôi từng hỏi mẹ: Khi nào chúng ta mới hạnh phúc...
Mẹ bảo rằng: Đời người chúng ta phải chịu cực khổ mới được hanh phúc con à...
Nhưng mẹ ơi! Mẹ nói láo con đúng không? Con hiểu mà, Mẹ đã chờ hạnh phúc bao lâu rồi 10 hay 20 năm...Con đã chờ mãi 12 năm tuổi thơ con rồi...Con khao khát được một gia đình hạnh phúc...Con vẫn không trông thấy hạnh phúc thật sự mẹ à! Nó chỉ trong chốt làt rồi bao trùm cuộc sống chúng ta la một nỗi đau, sự chịu đựng...
Mẹ nói láo con! Hạnh phúc sẽ đến với chúng ta à!.. Tuổi mẹ ngày một cao...Khuôn mặt dần xuất hiện những nếp nhăn của tuổi già...đôi tay cố chống đỡ cuộc sống nay đã khô cằn cõi...co lẽ mẹ đã chịu đựng tất cả nỗi đau của đời người rồi, sao hanh phúc vẫn chưa đến với mẹ hả mẹ!
...Rất nhiều lần con thấy mẹ khóc...
...Tối qua cũng vậy...
...Hôm nay, con cũng thấy mẹ khóc...
...Chắc có lẽ ngày mai mẹ lại khóc...
Mẹ à! chúng ta đã chiu dựng nhiều lắm rồi! nhưng rồi sao chứ cuốc sống vẫn cứ như thế.. chúng ta phải sống những ngày như thế này...Chúng ta luôn hy vong và trông chờ ngày mai sẽ tốt hơn..ba sẽ thay đổi...
Nhưng rồi sao chứ...Vẫn cứ như thế,,,Mẹ vẫn cứ đau. mẹ vẫn cứ khóc..
Con biết phải làm đây hả mẹ...Khi con chỉ là con...con chưa đủ tư cách để nói chuyên với với ba...con chỉ biết ngồi đây viết những dòng nhật ký này và nguyện cầu chúa sẽ hiểu nỗi đau cuae mẹ như con vậy...và chúa sẽ trả lại hạnh phúc cho mẹ....
.......
P/s: Nếu hỏi hạnh phúc là gì có thể sẽ có vô vàn những đáp án khác nhau... Nhưng với tôi, hạnh phúc đơn giản chỉ là... khi có mẹ kề bên. Mẹ, món quà vô giá không có gì so sánh nổi trong cuộc đời này.
hạnh phúc của tôi từ những điều rất giản dị.
Nu. cười của mẹ ...
..............
Ngay từ bé tôi đã được mẹ dạy rất nhiều điều, những bài học từ trong cuộc sống hằng ngày đến nay vẫn có giá trị vô song.
Khi tôi bị ngã, mẹ bảo: “Hãy tự đứng lên và nhìn thật kỹ nơi mình vừa ngã xuống để nhắc nhở mình đừng ngã như thế nữa”.
Khi tôi có lỗi, mẹ bảo: “Con hãy nhìn thẳng vào mắt mẹ và nói lời xin lỗi để thấy được con đã làm mẹ phiền muộn biết bao”.
Khi tôi học bài: “Con hãy nhìn vào quyển vở của mình và mỉm cười như với một người bạn. Sự thân thiện ấy sẽ làm con yêu thích học tập hơn”.
Khi tôi ăn cơm: “Con đừng ăn mãi một món ưng ý nhé. Hãy nghĩ xem còn rất nhiều người trong bàn ăn cũng thích món ấy”.
Khi tôi khóc: “Con hãy nhìn những người xung quanh mình xem, đừng làm cho mọi người cảm thấy khó xử vì nỗi buồn của con, họ đang vui vẻ thế kia mà”.
Khi tôi cắt cỏ: “Nếu con có cắt nhằm ngón chân của mình, đừng vội chạy ngay lại mẹ mà hãy tìm cách cầm máu vì không phải lúc nào mẹ cũng ở bên con”.
Khi tôi ôm hôn mẹ mỗi sáng: “Con hãy đi và nhớ đến mẹ, mẹ tuy không ở bên con nhưng lúc nào cũng cầu nguyện cho con bởi vì mẹ yêu con”.
Thứ Hai, 3 tháng 8, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét