Thứ Tư, 29 tháng 7, 2009

The Life

" Cuộc sống mỗi con người chúng ta chỉ tồn tại trong một hơi thở " .
Đã bao lần rồi Ta nghe thấy điều đó qua một lời ai nói ,mà Ta đã quên mất rồi Ta đã để nó trôi tuột qua và cuốn theo dòng đời hối hả Chỉ đến một lúc nào đó Ta nhìn lại vì một biến cố trong cuộc sống Ta mới bắt đầu ngẫm nghĩ và thấy nó ý nghĩa biết bao .
.Đã bao lần Ta không nhớ khi ta đọc thấy một câu nói hay , một lời khuyên đúng đắn ta đã yêu thích , đã " mừng như vớ được vàng " .Nhưng chỉ một chút thôi ta lại quên khuấy đi mất , chả là có nhiều điều mới lạ hơn cuốn hút ta đó mà .
Ừ ! Thì cũng đúng thôi , cuộc sống có biết bao nhiêu điều mới mẻ , mà chẳng lẽ ta lại phải bận tâm với một điều đã củ ..
Rồi sẽ có một ngày ta thấy hình như mọi thứ xung quanh mình không còn tồn tại , khi ta cảm thấy mình cô đơn , trống rổng ,ta lại lục tìm những cái ta cho là xưa củ ấy lúc này nó giúp ích cho tâm hồn ta rất nhiều .
Một ngày khi ta mới gặp người bạn ấy đây thôi và bỗng dưng như " sét đánh ngang tai " khi ai đó bảo " bạn ta chết rồi "
Lúc đó ta cảm thấy mình còn tồn tại , tồn tại trong cuộc sống vô thường .
Ta chợt nhớ ta có hẹn với bạn " khi nào rãnh mình sẽ tới nhà bạn chơi " . Rãnh ư ? Ta lúc nào cũng bảo " Bận rồi , không thu xếp được " . Và hôm nay , khi bạn ta như cánh hoa ấy lìa cành ..Ta mới biết thì ra mình " lỗi hẹn " và sẽ chẳng bao giờ thực hiện được điều ta đã nói nữa rồi .
Ta chợt nhớ ta có khá nhiều chuyện phải làm , có khá nhiều việc phải giải quyết , có quá nhiều người để yêu thương , quá nhiều thứ để bận tâm v.v
Và ta nhận thấy ta có ít thời gian quá..!
Nhưng thật sự là ta có nhận thấy ta có ít thời gian hay không ?
Nếu một ngày ta ra đi như người bạn kia thôi ..Ta sẽ thấy có nhiều thứ trong cuộc sống mà trước đây ta tưởng không có gì thay thế được đã có có chỗ lấp đầy .Như công việc của ta , chiếc ghế địa vị của ta , khách hàng của ta v.v
Nhưng có một chỗ trống , khó có gì thay thế được đó là trong suy nghĩ của những người thân yêu trong gia đình bé nhỏ của ta ..
Nơi mà mỗi ngày ta thường bỏ quên , ta thường phiền trách ...
Nơi mà những vật chất , bạc vàng không mua được ...
Hôm nay , nhận được nhiều tin buồn từ các gia đình có người thân ra đi . Ta vu vơ một chút để góp nhặt lại một chút cho riêng mình ...
Hạnh phúc nào khi ta vẫn còn đây , nhưng hạnh phúc hơn nếu ta nhận ra được giá trị thực của cuộc sống
" Mỗi con người chúng ta chỉ tồn tại trong một hơi thở

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét