Thứ Ba, 28 tháng 7, 2009

Dem Khong Dai ...!!!


Nó có thói quen thức đêm…
Đã lâu lắm rồi… hình như cũng phải đến gần 1 năm nó làm quen với đêm nhiều hơn bao giờ hết… nó nhận ra đêm cũng chẳng dài như người ta tưởng.
Trong đêm, cái tĩnh lặng luôn làm cho ta cảm thấy thật bình lặng… và hay hoài niệm.
Một lúc nào đó… nó nhận ra… thật ra nó đang nhầm lẫn tình yêu và hoài niệm về quá khứ… trong nó chỉ có 2 từ tiếc nuối thôi… maybe.
Cái quá khứ đã qua… đáng lẽ nó phải mỉm cười và nó 2 từ : chấp nhận.
Nó đã làm… nhưng cái bóng đen quá khứ cứ mãi bủa vây lấy nó… ám ảnh nó.. đôi khi nó tự hỏinên chạy trốn ? hay phải đối mặt.
Muốn chiến thắng thì phải đối mặt…
Nó biết thế, nhưng có khi nào nó không đủ sức không nhỉ?
Quá khứ êm đềm… và những nỗi đau qúa sâu…
Cũng có lúc nó vội vàng lấp vào vết thương đó 1 cái gì đó chỉ đơn giản.. tìm 1 chút nhẹ nhàng cho tâm hồn. Nhưng … thay thế thì cũng mãi chỉ là thay thế…
Nó hiểu ra : phải tự mình vươn lên, đấu tranh thì mới chiến thắng được… chiến thắng chính bản thân mình.
Đôi khi nó gần như buông xuôi… cái j` níu kéo nó với những trách nhiệm không thuộc về nó? chỉ là bản thân nó muốn thế…
Đôi khi nó muốn phá tan tất cả…. cái j` đã níu kéo nó trở lại với những nỗi đau mà nó tưởng chừng đã thoát ra khỏi…
Mỗi đêm nghe tiếng mưa… nó chợt nhận ra 1 điều : trong 1 cái tĩnh lặng dù chỉ 1 giọt nước cũng đủ tạo thành thứ âm thanh…
Nó mỉm cười nhẹ nhàng… phải thế chứ… cuộc đời là thế mà.. nó dần vô cảm với những cảm xúc ngày xưa… mỗi con đường đi qua .. đã không còn hình ảnh của ngày xưa nữa… con người cũng đã đổi thay.
Ngày lại ngày sẽ trôi qua…
Vết thương cũng sắp lành… nhưng tim nó mất cảm giác … nó cảm nhận được điều đó và hoảng hốt sợ hãi… nó sẽ lại có thể yêu ư?
Nó muốn tìm 1 luồng gió mới… 1 con đường mới… 1 không gian mới … để tìm lại 1 con người cũ. Nó đã khác xưa rất nhiều… Chuối vẫn thường nói thế.
Cay đắng và nghi ngờ…
Nó không tin bất cứ ai trên đời này thật lòng yêu nó trừ me. nó. Nó đã tin và rồi niềm tin đó được đền lại bằng sự dối trá… mà lại là người mà nó tin hơn bất cứ ai trên đời này nữa chứ. Ôi thật ngốc nghếch và khờ dại. Nó hết cái thời ngây thơ tin rằng tình yêu có thật. tình cảm là thứ dễ đổi thay… đối với những con người dễ thay đổi.
Mot nguoi con gai cua nó đã từng nói : Ay sẽ lắng nghe nhok nói, sẽ lau những giọt nước mắt của Nhok khi nhok khóc, sẽ kéo nhok đứng dạy khi nhok vấp ngã…
:D nó vừa cảm động vừa buồn cười… chẳng phải nó vẫn thường nghe “ vì yêu nhok Ay có thể làm tất cả, và Ay sẽ chứng minh nó bằng hành động ..” và cuối cùng nó nhận lại cái gì? Cay đắng… dối trá…
Thì những lời nói kia… ôi lời hứa cũng chỉ là những lời hứa thôi… những ai dễ dàng nói ra những lời đó đều không thể thực hiện được…
^^ nó thuộc bài học này hơn tất cả những bài học khác. Đôi khi nhìn lại tự nhủ “ nên để quá khứ ngủ yên..”nó đã sẵn sàng đối mặt… nó sẽ vượt qua …
Tất cả những gì mình yêu thương thì đều làm cho mình rơi nước mắt…. yêu thương càng nhiều… nước mắt rơi càng nhiều…
Không quên chỉ có nghĩa là chưa quên chứ không phải là không thể quên…
ngày mới lại bắt đầu rồi…(4h sang')

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét